Trưa rừng và công nhân khai thác

By Vương Trọng

 

      TRƯA RỪNG VÀ
CÔNG NHÂN KHAI THÁC


Bập thật sâu một nhát
Để cho rìu "leo" cây
Lưỡi cưa vừa xong mạch
Nằm "cười" với nhau đây.

Vỗ mạnh hai bàn tay
Sạch rồi cần chi rửa
Lá dong thiếu gì đây
Cắt thêm vài tàu nữa.

Cơm nắm trong túi vải
"Tập kết" nhanh lên nào
Cứ cởi trần thoải mái
Chỉ cánh mình với nhau.

Con dao phát mở đường
Lúc này còn được việc
Cắt mịn từng khoanh cơm
Đừng chê dày đỡ bốc!

Vị mắm kem mắm ruốc
Ngọt ngào từng miếng cơm
Mùi muối vừng muối lạc
Uống nước rồi còn thơm!

Cần giường võng gì đâu
Ngả lưng là nằm được
Nghe hơi thở của nhau
Biết ông nào ngủ trước.

Rồi chẳng còn ai thức
khi rừng vào giấc trưa
Hương cây xích gần lại
Tiếng chim rừng lùi xa.

Rìu ngủ leo trên cây
Cưa ngủ nằm trên đất
Những thân cây vừa chặt
Ngủ gối lên gốc mình.

Hơi thở người thợ rừng
Bình yên bao giấc ngủ!

        Vương Đình Trâm

More...

Tiếng rừng

By Vương Trọng

 

      TIẾNG RỪNG


Ngày mới vào rừng sâu
Ta gặp bao điều lạ
Có đơn côi ngọn gió
Hú như kẻ lạc rừng
Tiếng chồn mực bay ngang
Hoang sơ thời tiền sử
Tiếng vượn không chỉ hú
Có trhủ thỉ tâm tình
Rạn vỡ cả trời xanh
Đàn phượng hoàng vỗ cánh
Rừng có ngàn thứ tiếng
Đi mãi cũng không cùng.

Có ngủ đêm với rừng
Tiếng rừng càng thêm rõ:
Tiếng trở mình lá cọ
Nghe như bàn tay ai
Con hổ "túp" bên đồi
Tiếng dội vào ống nứa
Suối thì thầm bên cửa
Ngỡ như ai chuyện trò
Nghe xào xạc lá khô
Biết xa gần tiếng thú.

Khi ta bạn với rừng
Người quen từng mặt lá
Cây thuộc từng hơi thở
Buồn nhớ buổi chia xa
Trong tiếng rừng muôn thuở
Có tiếng bàn tay ta.

                                       Vương Đình Trâm 

More...

Con gái lâm trường

By Vương Trọng

           CON GÁI LÂM TRƯỜNG


Con gái lâm trường không hay đội nói
Mái tóc nào cũng thích cài hoa
Hoa bướm trắng hoa mua tím nhạt
Hoa mây thơm gần hoa dẻ thơm xa.

Con gái lâm trường bước đi rất êm
Khi leo dốc gót chân không bén đất
Sắc áo lẫn trong màu lá biếc
Người khuất rồi còn nghe tiếng như chim!

Giờ nghỉ thường chọn mặt suối làm gương
Gốc cây nhẵn kê viết thư cho mẹ
Sống với rừng cô nào cũng trẻ
Những tiếng cười gieo nắng rừng sâu.

Bàn tay nào cũng thạo việc như nhau:
Tay phát quang vung cao ngang mặt
Tay ươm cây mềm như tấm vải dù
Tay dịu dàng khi rảnh rỗi ngồi khâu.

Theo bàn tay cây xoè bóng mát
Lim dổi đuổi bàn chân người khai thác
Bạch đàn lên đồi trọc kẻ ô
Xanh mượt mà ngọn gió đung đưa.


Con gái lầm trường khi làm hay hát
Mái tóc nào cũng thích cài hoa
Hoa bướm trắng hoa mua tím nhạt
Hoa mây thơm gần hoa dẻ thơm xa...

                                        1970
                               Vương Đình Trâm 

More...

Có một lần tôi được cưỡi voi

By Vương Trọng

 

CÓ MỘT LẦN TÔI ĐƯỢC CƯỠI VOI


Có một lần tôi được cưỡi voi
Lên đã khó tìm nơi ngồi càng khó
Voi không có yên cương như ngựa
Lưng voi đầy không giống lưng trâu
Voi đứng dậy tưởng trời đất trở
Voi đổi chân cây lá nghiêng chao!

Thấy tôi ngồi tái mặt trên cao
Anh leo lên người quản voi kéo gỗ
Dáng anh thẳng tự tin tay vung búa
Voi cong vòi thân mật chạm tay anh
Ngồi sát lại tôi thấy mình bé nhỏ
Bám lưng anh hồi hộp đường rừng.

Voi bước đi núi chuyển rùng rùng
Gỗ giật mạnh giã từ đoàn khai thác
 - Cẩn thận nhé bắt đầu lao dốc!
Anh nhắc tôi khi gỗ phóng xích chùng
Móng trụ đất bốn chân voi chụm lại
Để lưng vòng như một cánh cung.

Chân voi trượt vệt dài sườn núi
Tôi ngỡ mình sắp lao xuống vực sâu
Anh bình tĩnh căn đường đầu hơi cúi
Nhịp tim tôi cùng tiếng gỗ va nhau  
Rồi lưng voi giãn ra như cung bật
Gỗ trườn êm lòng khe cạn trơn làu.

Tôi hoàn hồn định nói một câu
Đã nghe xích rướn mình răng rắc
Lưng voi dựng lên đèo như thang bắc
Không có anh tôi sẽ trượt về sau
Qua những phút nín hơi lấy sức
Voi thét vang cành khô rụng ào ào...

Bến đã hiện về ngay trước mặt
Gỗ quây quần nằm đợi chuyến bè xuôi
Voi dừng lại mồ hôi lưng nhớp nháp
Đôi tai to làm quạt xua ruồi
Anh quay đầu: Yên tâm rồi chứ?
Lần đầu tiên tôi gặp anh cười!

                                        1972
                                 Vương Đình Trâm

    
 

More...

Hoa chuối đỏ

By Vương Trọng

 

    HOA CHUỐI ĐỎ


Tưởng có thể sưởi được
Qua ngày lạnh vùng cao
Ngày đi một lần gặp
Đêm ấm nồng chiêm bao.

Là hòn than của rừng
Ủ trong cây đợi gió
Cánh hoa như quâng lửa
Ngỡ bất ngờ cháy lên.

Từng tàu lá nhỏ mềm
Lẫn bao màu lá khác
Thân mảnh mai đứng nép
Khuất sau nhiều bóng cây.

Riêng chỉ màu hoa này
Không có gì che được
Mở cho rừng ánh mắt
Chim thú biết lối về.

Hai mươi năm xa quê
Tôi với rừng là bạn
Chẳng có gì bí ẩn
Quen từng tiếng chim kêu.

Vẫn có những buổi chiều
Ngỡ ngàng hoa chuối đỏ
Xoè tay như hơ lửa
Kỳ diệu thế rừng ơi!


                     Vương Đình Trâm

 

More...

Qua một khu rừng cháy

By Vương Trọng

QUA MỘT KHU RỪNG CHÁY


Tro theo lũ trôi rồi
Phơi lưng núi như lưng người chịu bỏng
Những cành cây cháy sém giơ lên
Bấu víu vào khoảng không vô vọng
Thân cháy dựng hàng hàng cọc đóng
Lời cây trăn trối với đất đai.

Nhìn xuống gặp trụi trần bóng tôi
Tôi ngỡ mình là gốc cây sót lại
Áo bảo hộ sạm màu gỗ cháy
Hai tay tôi mang dáng cành cây
Mười ngón chân - mười rễ cây cháy cụt
Sao gió rừng còn xuống đất mà quay?

Chẳng thể nào tìm được nơi đây
Vân gỗ lát hoa màu hồng chì chỉ
Trong gió khét không thể nào nhận thấy
Mùi thơm ấm áp của de hương
Thành than rồi sến táu trai lim
Nát vụn dưới chân tôi bước khẽ

Hỡi que diêm sinh ra từ thân gỗ
Sao về đây lại hoá lửa đốt rừng?

Ai nâng niu từng luống cây trồng
Vườn ươm cây sum vầy vườn trẻ
Ra với rừng cây xếp hàng thẳng thế
Giống như người cây cũng biết buồn vui
Sẽ hiểu tình rừng sẽ hiểu lòng tôi
Trước rừng cháy mắt nhoà đi không rõ:

Nuôi mười năm đất chưa thành rừng gỗ
Một giờ thôi rừng gỗ hoá đất cằn!

Tôi bước đi giữa cành cội màu than
Mà tưởng gặp cánh tay rừng chới với
Cùng đất nóng truyền một lời kêu gọi:
Hãy thương cây đừng để lửa đốt rừng!

                                                  1981
                                         Vương Đình Trâm

 

More...

Lời ru

By Vương Trọng

 

          LỜI  RU

 

Ngọt ngon ru cháu ngủ rồi
Là khi cay đắng ông ngồi ru ông.

Biết bao câu chuyện đau lòng
Dậy từ ký ức một vùng xóm thôn:
Cái thời người ốm thèm cơm
Một nhà rán mỡ khen thơm một làng
Cái thời ăn lạc là hoang
Thay lốp xe đạp họ hàng kháo tin
Nứa danh vá víu làm phên
Một nhà có khách ba bên ghé nhìn
Cái thời đêm đến tối đen
Không dầu nhựa trám thắp đèn cũng không
Chiến trường hút hết đàn ông
Đường làng đội trưởng ung dung đi về
Cái thời nghĩ lại mà ghê
Một cân cá ướp bán chia mười nhà
Bã khô dầu để làm quà
Vỏ bao phân đạm rọc ra may quần...

Biết bao câu chuyện não nùng
Ông ru để nhớ cháu đừng có nghe
Kẻo rồi giật thót cơn mê
Cánh cò chẳng dám bay về nữa đâu!

Ngủ ngoan cháu ngủ cho lâu
Để ông còn gọi nỗi đau ru mình...

 

                                                     VƯƠNG ĐÌNH TRÂM
 


More...

Đối thoại với lão Rùa

By Vương Trọng

 

ĐỐI THOẠI VỚI LÃO RÙA


 - Tội gì Rùa ơi
Phải vào nhà đá?
Mấy chục năm trời
Khổ thân Rùa quá!

 - Ngôi nhà ta ở
Do chính ta làm
Chú mày không rõ
Tưởng nhầm nhà giam!

 - Chẳng phải nhà giam
Nhốt Rùa trong  ấy
Sao không hề thấy
Một lần đi ra?

 - Ta quý ngôi nhà
Như da như thịt
Đi gần đi xa
Mang theo bằng được!

 - Phận Rùa thương thật
Vất vả đêm ngày
Chẳng như bao loài
Nhởn nhơ mây gió.

 - Chú mày trẻ nhỏ
Non nớt sự đời
Hiểu sao cái thú
Cõng nhà đi chơi ?

More...

Chơi cờ cùng vi tính

By Vương Trọng

 

CHƠI CỜ CÙNG VI TÍNH


Anh chàng Vi Tính
Kể cũng mê cờ
Hễ nghe ta rủ
Không chối bao giờ.

Nhường ta ngồi ghế
Mặc ta bày quân
Chú mày có vẻ
Không hề quan tâm.

Bàn cờ dựng ngược
Mà quân không rơi
Nhường ta đi trước
Chú mày kiêu rồi!

Mặc ta lẩm bẩm
Chú mày lặng thinh
Chân tay không có
Mà vồ rõ nhanh!

Bốn ván rồi năm
Ta thua ta nhớ
Chú mày rõ "vênh"
Không thèm chơi nữa.

Không thèm chơi nữa
Ta cũng chán rồi
Chi bằng gọi bạn
Cao cờ sang chơi?

More...

Chú Nhện và bông hoa

By Vương Trọng

 

CHÚ NHỆN VÀ BÔNG HOA


Nhện đan xong lưới
Nằm đợi bắt mồi
Suốt mấy ngày dài
Mồi đâu chẳng tới.

Cái bụng quá đói
Run hết tám chân
Mắt vẫn đăm đăm
Nhìn về mọi hướng.

Một bông hoa phượng
Rơi từ cành cao
Theo gió nghiêng chao
Vướng vào mắt lưới.

Hăm hở lao tới
Cáu kỉnh lảng ra:
 - Khi sắp chết đói
Ai cần gì hoa?

 

 

BÓNG CỦA DẠ TRÀNG


Thấy bạn trẻ đá bóng
Dạ Tràng khoái ra trò
Rồi mỗi con ngồi nặn
Một trái bóng tròn vo.

Một mình đá không nổi
Ai mượn cũng không cho
Cứ khư khư ôm lấy
Tự khen bóng mình to.

Sóng thấy thế tức quá
Trào lên cuốn tan tành
Bầy Dạ Tràng xấu hổ
Chui xuống lỗ cho nhanh!

More...