Cổng thành Vinh

By Vương Trọng

 

         CỔNG THÀNH VINH


Dấu xưa thành cũ phai mờ
Cổng thành còn lại trơ vơ một mình
Lờ mờ mấy lớp rêu xanh
Uy nghi đứng giữa thênh thênh đất trời
Trải bao triều đại chôn vùi
Mà viên gạch cổ vẫn ngờ lòng son
Cửa Tiền tháp gác chon von
Hoa văn thuở ấy vẫn còn đinh ninh
Thời gian dù có vô tình
Không vùi lấp được công trình cha ông
Nhìn từng lớp gạch rêu phong
Biết công lao những anh hùng thuở xưa.

Dừng chân trước cổng chiều mưa
Đêm về day dứt vần thơ gọi mình.

                                   1980

                           Vương Đình Trâm

More...

Giếng nước

By Vương Trọng

 

                GIẾNG NƯỚC


Tan khói bom ta về lại quê hương
Vẫn đau đáu chờ ta là giếng nước
Cổng thành Vinh bom không phá được
Mạch nước ngầm có dễ lấp đâu!

Nhà máy nước tan nát từ lâu
Ống dẫn nước vùi trong gạch vụn
Giếng không đi sơ tán
Ở lại đây với những con đường.

Trưa thành Vinh ngùn ngụt gió Lào hun
Cây ngải cứu héo cành khô ngọn
Nửa chén nước bốc hơi còn cặn
Giếng vẫn trong ngần in mảng trời xa.

Giếng chỉ đông người những lúc thay ca
Đêm bận rộn là đêm thời chiến
Trăng đứng đỉnh đầu trăng nằm đáy giếng
Bỗng bồi hồi động tiếng gầu rơi.

Nước giếng trong làm tấm gương soi
Khuôn mặt em sau gìờ trực chiến
Dòng nước mát ùn lên từ đáy giếng
Như một dòng sữa ngọt cứ sinh sôi.


Ta về đây gặp giếng ngỡ gặp người...

                                          1976

                                 Vương Đình Trâm

 

More...

Mầm xuân

By Vương Trọng

 

           MẦM XUÂN


Con ếch nằm đáy hang
Im lìm như hòn đất
Hạt xuân vừa lất phất
Đã gọi bầy râm ran.

Con cá ba tháng đông
Nép mình trong ao vắng
Xuân sang là rải trứng
Dọc bốn bề bèo hoa.

Cằn cỗi cây xoan già
Suốt mùa đông đứng ngủ
Hơi xuân vừa chạm ngõ
Lá xanh hoa tím bay...

Đông nào lắm heo may
Lúa khoai xuân càng tốt
Đông nào trời ủ dột
Nắng xuân đến càng tươi.

Những gì năm đánh rơi
Mùa xuân đem đến trả
Những gì đông giam cầm
Thì mùa xuân về thả.

Giữa ngày đông lạnh giá
Mầm xuân đang sinh sôi.

                  Vương Đình Trâm

More...

Thăm nhà thủ trưởng cũ

By Vương Trọng

 

THĂM NHÀ THỦ TRƯỞNG CŨ


Dựng xe rồi tắt máy
Tôi bước vào nhà anh
Gặp ba gian trống troáng
Sau trước đều vắng tanh.

Đang nhớn nhác nhìn quanh
Bỗng từ sau chái bếp
Dịch xê một tấm liếp
Anh từ từ đi ra.

Mười lăm năm cách xa
Cuộc đời bao thay đổi
Trong niềm vui gặp lại
Chuyện một thời nhói đau:

Dưới con mắt thủ trưởng
Tôi là đứa cứng đầu
Thủ trưởng thường chau mặt
Bởi những chuyện không đâu.

Tôi mê Phan Bội Châu
Thủ trưởng khuyên đừng đọc
Bởi ông Phan theo Nhật
Thơ văn mất lập trường!(?)

Thời gian như nước tuôn
Làm sao mà níu được
Tôi nhỏ về hưu trước
Thủ trưởng to về sau.
Dù đi đâu ở đâu
Vẫn có ngày gặp lại.

Ước được như tiếng nói
Tan biến vào hư vô
Như giọt sương dưới nắng
Chẳng để dấu bao giờ.

Bắt tay chào thủ trưởng
Nổ máy vù xe đi
Sau lưng là quá khứ
Thôi nhắc lại làm gì!

            Vương Đình Trâm

More...

Nguyện cầu

By Vương Trọng

 

            NGUYỆN CẦU


Xin đừng chia tay mùa thu
Em sợ lắm tím chiều lá rụng.

Xin đừng chia tay mùa hè
Khi quay gót đầu sẽ thiêu trong nắng.

Cũng đừng chia tay mùa đông
Em không chịu nổi rét hai lần.

Và đừng chia tay mùa xuân
Bởi yêu nhau phải được gần bên nhau.

Cách xa ngàn vạn khổ sầu
Nỗi đau ly biêt nỗi đau muôn đời.

                       Vương Đình Trâm

More...

Viếng bạn

By Vương Trọng

         VIẾNG  BẠN


Hẳn đây là lần cuối
Tao đến viếng mộ mày
Trời đang xuân ấm áp
Mà lòng trở heo may.

Rời quê hương năm đó
Hai chúng mình lên đây
Giữa rừng xanh núi độc
Chưa no đủ một ngày.

Mày vào tổ khai thác
Tao đi điều tra rừng
Nắm cơm độn bên hông
Theo bước ta mỗi sáng.

Mảnh chăn bông năm lạng
Trụ cái rét rừng già
Nhút măng rồi quả cọ
Đắp đổi tháng ngày qua.

Rồi một ngày tháng ba
Mày đi không về nữa
Vợ con thì chưa có
Cha mẹ mất lâu rồi
Mộ mày một nấm đất
Giữa rừng già đơn côi.

Ngẫm nghĩ về cuộc đời
Càng thương mày thêm nữa
Có chăng kiếp luân hồi
Để cho mày đỡ khổ.


Lác đác bóng chiều rơi
Trên lối mòn xưa cũ
Bàn tay già run run
Tao cắm hương lên mộ
Vĩnh biệt này Mai ơi
Chiều nay rừng trở gió...

                           1987

                  Vương Đình Trâm

More...

Xuôi bè

By Vương Trọng

 

                    XUÔI  BÈ


Bè cánh(*) chắc rồi nhổ neo thôi
Nào anh em mau chống sào bẻ lái
Chiều sông Lam gió nồm mát rượi
Gỗ phật phồng háo hức chuyến đi xa.

Mạnh lên nào dồn sức hai ba!
Chuyến này thứ mấy trăm ai nhớ được
Cuộc đời ta quen nghề sông nước
Đã thuộc lòng từng luồng lạch nông sâu
Ngoan lên nào tre gỗ trôi mau.

Ta từng qua những ngày gian khổ
Bom thuỷ lôi phong toả mặt sông
Đá dựng lô nhô chân thác Đò Rồng
Lao xuống thác bè ngầm trong nước
Phút thả neo giữa ngày đông giá buốt
Da bạn mình tái nhợt mà thương.

Bè đi qua đêm đông mù sương
Sáng ra gặp mùa xuân đột ngột
Những cánh én sà ngang mặt nước
Lòng sông trong lèn đá đứng soi gương.

Khúc sông nào cũng bến nhớ bến thương
Bãi bờ nào chẳng bên bồi bên lở
Bên lở dòng sâu bè trôi êm ả
Bên bồi thả neo giữa buổi mưa chiều.

Tâm hồn ta thanh thản bao nhiêu
Khi hương bưởi đôi bờ thoang thoảng
Bãi ngô xanh nối bờ cát trắng
Doi đất dài hoa cải vàng hoe.

Cô gái nào gội tóc bến sông quê
Dừng tay lại nhìn bè xuôi yên ả
Ai giấu mặt sau vành nón lá
Thả câu hò tinh nghịch trôi theo...

Những mảng bè ta quý ta yêu
Cây gội son màu da người rám nắng
Thân chò chỉ xẻ đôi con sáng
Vân bàn tay in thớ gỗ lát hoa.

Những chuyến bè khi đã trôi xa
Còn nghe rõ tiếng cưa dồn vách núi
Tiếng voi thét giữa rừng sâu dữ dội
Tiếng gỗ lao vun vút dốc dài...

Thác cuối cùng đã vượt bạn nghề ơi
Cầm chắc lái bè ta giờ đi thẳng!


                             Vương Đình Trâm

 

______
(*) Cánh bè: buộc bè đóng bè ( tiếng chuyên môn của thợ sơn tràng)

More...

Voi ta

By Vương Trọng

          VOI  TA


Dáng voi vốn lầm lỳ
Tính voi thích nghĩ suy
Voi ơi ta yêu lắm
Quen từng bước voi đi.

Biết sức mình to khoẻ
Gỗ nhỏ voi nhường trâu
Đường bằng để máy kéo
Voi đi vào rừng sâu.

Cây chằng chịt dọc ngang
Voi dùng vòi mở lối
Nước lũ tràn ngập suối
Voi dướn mình lao sang.

Vểnh tai nghe rìu chặt
Từng nhát một say sưa
Voi đi tìm tiếng cưa
Chuyên cần như tiếng suối.

Voi leo lên đỉnh núi
Voi đi vào trong mây
Gỗ quây quần ngủ say
Voi dùng vòi đánh thức.

Ta ngồi trên lưng voi
Nghe gió ù bên tai
Voi lao gỗ xuống dốc
Ào ào như cơn lốc.

Chạc kéo căng dây đàn
Voi đi còng lưng tôm
Lên dốc bước khó nhọc
Nghe voi thở ta thương.


Lưng nhấp nhô sóng núi
Đi suốt ngày mải mê
Chiều gỗ về bến bãi
Voi lầm lỳ đứng nghe.


                     Vương Đình Trâm

More...

Cây chò chỉ

By Vương Trọng

 

             CÂY CHÒ CHỈ

 
Rừng của ta cây to bạt ngàn
De lim táu vàng tâm săng lẻ
Nhưng to nhất là cây chò chỉ
Ba người ôm không tìm thấy tay nhau.

Rừng của ta có lắm cây cao
Chon von săng vì lắm cành chua khế
Nhưng cao nhất vẫn là cây chò chỉ
Ai bạn rừng chẳng quen cảnh này đây:

Cây chò chỉ mọc triền thung mây
Ngọn vươn lên ngang tầm với núi
Đám dây leo nửa chừng tụt lại
Tán chò xanh uống ánh mặt trời.

Dáng cây như muốn nói với người:
Rất cao lớn bởi vì mọc thẳng
Tự đón nhận vào mình nhiều gió nắng
Nên gỗ chò chẳng mối mọt nổi đâu.

Hai mươi năm sống với rừng sâu
Trăm thứ cây không cây nào xa lạ
Mà rừng chò mỗi mùa nõn lá
Lại bâng khuâng như mới gặp lần đầu!


                                 Vương Đình Trâm

More...

Xảo Ly vui

By Vương Trọng

 

                 XẢO LY VUI


Đi dân công Mường Xén trở về
Qua ruộng lúa lúa đang thì con gái
Chân đang nhảy Xảo Ly dừng lại
Cúi nâng mềm lá lúa trên tay.

Xốc gùi lên đôi má đỏ hây
Thảo ly chạy đình Bù Càn cũng chạy
Núi đứng lại khi Xảo Ly dừng lại
Xảo Ly vui cái núi vui theo.

Thảo Ly tung tăng hát giữa rừng chiều
Núi tinh nghịch nhại từng câu hát
Cơn gió rừng vừa mách cô biết
Có mùi thơm hoa dẻ đâu đây.

Ngắt vài bông gói vào khăn tay
Men bìa rừng Xảo Ly bước vội
Lối về nhà lội qua con suối
Bóng Xảo Ly dưới nước cũng cười.

Cầu thang nhà vừa bước tới nơi
Đàn em nhỏ chạy ra đón chị
Mế đứng lặng nhìn con của mế
Sao miệng cười mắt mế lại rưng rưng
Xảo Ly cười nắng sáng hàm răng
.

 

                                             Vương Đình Trâm 

More...