Đi về phía biển

By Vương Trọng

 

              ĐI VỀ PHÍA BIỂN


Vẫn còn đôi nét thân yêu
Những ngày chập chững sớm chiều của em
Biển bằng ngọn gió dấy lên
Dường như sóng có bạc thêm mái đầu?
(Em xa quê biển đã lâu
Ở rừng năm tháng biết đâu biển già)
Ơ kìa ngàn sóng reo ca
Gặp anh chắc biển ngỡ là người thân
Anh nhìn thấy biển rất gần
Biển đây như thể một phần đất đai
Ngoài kia lãnh hải kéo dài
Từng ngày sóng đón ban mai đem về.

Biển xanh như một câu thề
Từ nơi em ở anh về nơi sinh
Biển đây đâu phải quê mình
Sao anh lại thấy nặng tình quê hương?

Quê anh rừng đất thân thương
Dấu chân sỏi đỏ con đường như mơ
Anh về quê ngoại xứ dừa
Nơi nơi quen quá mà chưa lần nào
Gặp người - người nụ cười trao
Gặp nhà - cửa mở đón vào rộng thênh
Biển trời tiếp nối mông mênh
Anh như nhận có sắc xanh núi đồi.

Đi về phía mọc mặt trời
Về nguồn của gió ngàn đời mát trong
Tình em có biển trong lòng
Để anh về núi gió đông theo về.

                                      Vương Duyệt

More...

Ngọn gió

By Vương Trọng

 

              NGỌN  GIÓ


Em là ngọn gió em ơi
Làm sao biết được em rồi về đâu
Tôi như một cánh buồm nâu
Chỉ mong gió mát ở lâu trong lòng
Vẫn tuỳ mặc gió thong dong
Nếu khao khát cánh buồm hồng - Cứ đi!
Dẫu rằng dằn vặt nghĩ suy
Vò nhàu vầng trán chỉ vì đơn côi.

Em là ngọn gió em ơi
Làm sao biết được em rồi về đâu?

                               Vương Duyệt

More...

Trước hao hồng

By Vương Trọng

 

 TRƯỚC HOA HỒNG


Đoá hoa như môi thắm
Đón nhìn ta mỉn cười
Ta trao hơi thở khẽ
Thơm lặng yên một trời.

Ta chỉ ngắm hoa thôi
Những cánh hồng mấp máy
Hồng tươi lòng ta vậy
Gần ta hồng có vui?

Ước chi cành đừng gai
Hoa vẫn hoàn tinh khiết
Ước chi hoa hồng biết
Sắc đẹp đủ canh mình!

                  Vương Duyệt

More...

Tự nhủ

By Vương Trọng

 

                      TỰ  NHỦ


Vẫn tự mình hưởng thụ cả trời sao
Cõi xa xăm thấm vào không hề biết
Đời vẫn biến ta vẫn là hạt cát
Vẫn ú tim với chính ước mơ mình.

Thôi mặc ngàn tinh tú của cao xanh
Quên ý nghĩ xoay vần xa tít
Để trân trọng niềm vui có được
Giữa gia đình bè bạn xung quanh.

                                  Vương Duyệt

More...

Tháng Ba

By Vương Trọng

 

            THÁNG  BA


Những cọng bàng ngửa tay
Đã xin đầy chồi lá
Đom đóm không bay nữa
Sao sáng lên vòm trời.

Hạ vừa ướm thử thôi
Hơi xuân còn sót lại
Gió bấc đã cạn rồi
Chồi cây thắp nắng mới.

Ngoài đồng lúa sắp trổ
Hồi hộp cả đêm làng
Có điều gì vừa quá
Có điều gì sắp sang?

Có tiếng gì âm vang
Tôi lắng nghe không rõ
Chẳng níu được mùa xuân
Thì cứ vui vào hạ...

                     Vương Duyệt

More...

Hơi ấm

By Vương Trọng

 

               

            HƠI  ẤM


Trằn mình giữa rét căm căm
Ước được manh áo mặc

Đêm gió xuyên kẽ vách
Ước có mảnh chăn chiên

Đêm thu mình trong chăn đệm êm
Tưởng hơi ấm từ đệm chăn mang lai...

Điều đơn giản ít ai nghĩ tới:
Chăn đệm chẳng qua giữ hơi ấm hộ mình!

                                                 Vương Duyệt

More...

May gặp một tiếng gà

By Vương Trọng

 

      MAY GẶP MỘT TIẾNG GÀ


Tôi vừa chạy vừa tìm phương án tối ưu
Để vượt qua những độ đường hiểm hóc
Lúc vách đá cheo leo
Khi lối mòn bờ vực
Nhiều đêm mơ bị đuổi bắt
Tôi đã băng qua những chướng ngại tài tình
Những kẻ đuổi tôi vẫn đến gần
Tôi kháng cự bằng những gì sẵn có
Thường là súng nhưng súng thường không nổ
Tôi vẫn chạy nhưng kẻ thù vẫn đó
May mắn thay gặp một tiếng gà
Một tiếng gà không phải trong mơ.

Tôi trở mình hồi tỉnh lắng nghe
Và kẻ thù bỗng nhiên tan biến
Chẳng hiểu tôi còn bị đuổi đến bao giờ
Nếu không gặp tiếng gà gáy sáng ?

                                 Vương Duyệt

More...

Ảo thuật

By Vương Trọng

 

            ẢO  THUẬT


Nhà ảo thuật tười cười:
 - Đây trò chơi đánh lừa ánh mắt
Điều phi lý sẽ thành sự thật!

Tờ giấy trắng thoắt biến thành giấy bạc
Mười nghìn năm mươi nghìn
Một tờ báo tay bao lần xé nát
Lại trở về vẹn nguyên...

Tôi tự hỏi: Nếu không trong rạp xiếc
Nhà ảo thuật kia ẩn danh giữa cuộc đời
Có bao nhiêu ngộ nhận trước mắt người
Có thể chân lý sẽ đổi thay
Không có lời phán xét?

Biết bao giờ người đời tinh hơn
Để thật giả không lầm lẫn được
Có thể bớt ngạc nhiên trong rạp xiếc
Nhưng thêm niềm vui ở giữa cuộc đời!

                                    Vương Duyệt

More...

Mỗi sáng

By Vương Trọng

 

Vương Duyệt (1953 - 1999) là cháu ruột của Vương Trọng. Anh tốt nghiệp khoa Toán trường Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1974 và dạy học. Anh là hội viên hội Văn nghệ Nghệ An đã xuất bản tập thơ" Ảo Giác Trăng" năm 1999. Thơ anh thường ngắn chặt chẽ triết lý... Blogs Vương Trọng xin giới thiệu một số bài thơ của anh sau khi anh đã thành người thiên cổ gần chục năm trời. VT.

 

          MỖI  SÁNG


Mỗi sáng ta tìm đến gương soi
Để gặp bóng hình ta
Sau một ngày xa cách
So với hôm qua ta chẳng hề đổi khác
Vẫn biết thời gian đang góp nhặt
Mang tuổi tác về trên khuôn mặt ta đây
Một ngày khó thấy đổi thay
Nét già như lá trên cây úa dần.

Ta quay mình trước gương
Để giũ đi những gì giũ được
Nhưng bụi phấn đã thấm dày vào tóc
Những nỗi niềm đã in sâu vào mắt
Hình như gương bảo ta đừng buồn.

Mỗi sáng ta lại đứng trước gương
Trò chuyện với chính mình
Tìm niềm vui gặp mặt.

                              Vương Duyệt

More...

Nỗi nhớ cánh rừng

By Vương Trọng

 

          NỖI NHỚ CÁNH RỪNG


Tôi về gặp phố sáng nay
Vỉa hè bỏng rát hàng cây mới trồng
Đêm lên gác thượng nhà tầng
Nhìn sao hôm lặn nhớ rừng rừng ơi!

Cánh rừng gắn bó đời tôi
Hơi cây ấp ủ hơi người bao năm
Đường dài cành nối bóng râm
Dây leo căng sẵn võng nằm qua trưa
Bao nhiêu trái chín theo mùa
Sao cơn gió nhắc vị chua bứa rừng?

Tôi ngồi lặng giữa mông lung
Gốc cây nước cuốn xa rừng trơ vơ
Sao hôm đã tắt bao giờ
Để cho nét núi lẫn mờ chân mây
Để cho nỗi nhớ thêm dày
Rừng ơi chưa trọn một ngày xa nhau.

Nhỏ nhoi một ngọn đèn dầu
Thắp lên lán giữa rừng sâu là nhà
Cỗ bài đã cũ chia ra
Những bàn tay thợ xoè hoa quanh đèn
Mỗi người một dáng thân quen
Bao gíp tôi được về bên bạn bè
Chân trần lội giữa lòng khe
Dong trâu kéo gỗ xuôi về bến sông
Ống quần bùn đã gột xong
Nhựa cây còn dính thơm nồng mùi cây
Để bây gìp mở bàn tay
Mùi hương lưu lại khôn khuây nỗi lòng
Tưởng trông bè gỗ xuôi dòng
Xanh non những ngọn cây trồng mới lên
Tưởng nghe tiếng hoẵng kêu đêm
Sau mưa bao tiếng vượn chuyền sớm mai...

Với rừng trọn một thời trai
Nhớ rừng tôi viết tặng ai yêu rừng.

                                       1985

                                       Vương Đình Trâm

More...