Từ đồi A Một

By Vương Trọng

 

       TỪ ĐỒI A MỘT


Xẻng không còn cán
Súng tan hết báng
Người chỉ còn xương...

Tái tạo một đoạn chiến hào trên đồi A Một
Ba mươi ba hài cốt hiện lên
Hơn năm mươi năm vùi trong đất
Tư thế vẹn nguyên:
Với súng nằm sâp
Với xẻng nằm nghiêng
Không một ai nằm ngửa!

Một đoạn chiến hào trên đồi A Một
Khơi lại gặp ba mươi ba hài cốt
Bốn trăm bốn mươi cây số chiến hào Điện Biên
Bao người lính còn vô danh trong đất?

Hỏi đồng đồng xanh lúa
Hỏi đồi đồi mát cây
Bao bản làng hoá phố
Trời yên bình mây bay.

More...

Tào Mạt

By Vương Trọng

 

                 TÀO  MẠT


Tóc rễ tre cắt ngắn chẳng đường ngôi
Mỗi sợi - một lời nói thẳng
Như ớt chỉ thiên chỉa ngược lên trời.

Mắt ủ lửa da mặt khô
Sự thật cháy lên bất ngờ
Không ít người sợ bỏng
Lảng lùi xa.

Tà Mạt hát
Điệu chèo có nhiều vần trắc
Câu chữ nhọn sắc
Như mũi mác mũi tên bay tới đich.

Tào Mạt hát
Mười tám u ung thơ loét miệng
Chả là gì
Nhức nhối nào níu nổi cái vung tay?

Nghỉ tết
Ra viện ít ngày
Một xe đạp cọc cạch
Một túi xách hành khất
Tào Mạt đi cho chữ bạn bè
Và nói lời vĩnh biệt.

Thế là hết!
- Không không bao giờ hết
Hề Hoạn Ỷ Lan...ở lại với đời!

More...

Nguyễn Du - Nguyễn Công Trứ

By Vương Trọng

 

                     NGUYỄN  DU

 
Tóc bạc cám thương người phận mỏng
Lưng gầy trĩu nặng nỗi bể dâu
Ngực yếu trái tim thì quá nặng
Nhờ thơ san sẻ bớt niềm đau. 

 

         

            NGUYỄN CÔNG TRỨ

 
Khi mũ cánh chuồn lúc mo cau
Sang hèn cao thấp khác gì nhau
Đánh giặc khẩn hoang ngàn dặm đất
Không quên thơ phú với...cô đầu!

More...

Cây lá đốm

By Vương Trọng

 

 

           CÂY  LÁ  ĐỐM


Trồng một năm
Cây lá đốm thành chậu cây lá đốm
Đơn lẻ thành sum vầy
Lời gió râm ran hạnh phúc.

Trồng hai năm
Cây kề cây chen chúc
Miệng chậu trở nên quá chật
Ta nghe lời kêu cứu từ cây.

Cây chủ lưỡi dao cắt sát gốc
Không ai đau khi nhựa chảy ròng ròng
Khắp bốn bề cây con reo lấn đất
Tranh nhau ùa lấp kín khoảng không.

Chợt giật mình: ta cũng là cây chủ
Sống bao năm trong cái-chậu-gia-đình!

More...

Người ấy

By Vương Trọng

 

 

               NGƯỜI  ẤY


Ràng buộc cuối cùng với làng
Ngôi nhà và mảnh vườn
Cần chi nhờ người trông nom
Bán quách đi ta là dân thành phố!

Người ấy bước đi hăm hở
Phía trước là Công ty
Là hợp đồng tiệc tùng
Ai cần chi
Một túp nhà gianh
Mảnh vườn tre gai và dứa dại...


Hơn hai chục năm sau trở lại
Tóc bạc gió thổi
Người ấy đứng chôn chân trước ngõ nhà xưa
Con trai người chủ mới
Vỗ thúng đuổi gà
Tiếng vắt qua rào
Đuổi luôn cả ông già lẩn thẩn.

Không có quyền bước qua cánh cổng
Người ấy đứng lẩm bẩm:
 - Ta vô tình đã bán mất quê hương! 

More...

Chân dung một giám đốc

By Vương Trọng

 

CHÂN DUNG MỘT GIÁM ĐỐC

                               Tặng VL.

 
Cụng ly cụng toé lửa
Rượu sánh vào mắt nhau
Đã uống cạn tận đáy
Tiêu tan hết muộn sầu
Đã ôm ôm thật chặt
Đã hôn thì hôn sâu.


Trước hợp đồng dự toán
Tỉnh táo đến lạnh lùng
Với bạn bè cấp dưới
Chân thật và bao dung
Với tình yêu: thơ dại
Để một đời long đong.

More...

Tản mạn về những cánh diều giấy

By Vương Trọng

 

TẢN MẠN VỀ NHỮNG CÁNH DIỀU GIẤY



Chẳng còn ai ngửng đầu khi gặp gió
Biết tìm gì giữa mông mênh
Mây trắng mây vàng hờ hững
Trời cần gì phải cao xanh
Thành phố vội vàng mất hút
Trước mắt ai từ giã đất liền
Nếu thiếu đi bàn tay trẻ nhỏ
Và cánh diều chấp chới bay lên.

Nối dây gầu thả vào lòng giếng
Nối dây diều thả vào lòng trời
Đừng đơn giản đánh đồng hai khái niệm
Dù gầu kia cho nước mát dịu môi
Ta khát mênh mông ta thèm cao rộng
Ngươi giúp gì ta được gầu ơi?

Những tờ giấy mỏng manh
Ta vẫn viết thơ lên trên đó
Ước có bàn tay em nhỏ
Mang thơ ta làm giấy dám diều
Bay lên cao cho sao trời ghé mắt.

Đấy là vầng trăng ban ngày
Là con thuyền của gió
Là nụ cười trẻ nhỏ...
Bao dịu dàng đã ví cánh diều ơi
Ta ví:
Đó là mũi neo neo vào vũ trụ cho quả địa cầu khỏi trôi.


Hỡi cánh diều kéo căng dây diều
Ngươi biết mình được trời xanh yêu
Biết thu về bao ánh mắt khao khát
Riêng điều này ngươi chưa biết
(Hay là vội quên?):
- Nếu không có sợi dây nối liền với đất
Chẳng bao giờ ngươi có thể bay lên!

More...

Qua đường Năm

By Vương Trọng

 

             QUA ĐƯỜNG NĂM


Nghênh ngang những dàn ra-đa
Hay cánh diều đợi gió?
- Không đâu đàn em nhỏ
Vác giậm qua đường Năm.

Học theo nhau cái kiểu cởi trần
Ống tay áo làm dây buộc áo quanh quần cộc
Giống nhau màu da nắng đốt
Mái tóc vàng hoe mưa nắng xem thường
Những bàn chân mang bùn ruộng
Đóng dấu xuống mặt đường.

Phía nào Hà Nội phía nào Hải Phòng
Các em chẳng quan tâm
Nói chi chuyện những ai tranh luận hội đàm
Ở Pa Ri hay Niu Oóc!

Niềm vui các em lên tiếng nhạc
Từ giỏ nan lủng lẳng bên hông
Cua ốc tép tôm cà cuống cùng niềng niễng
Cứ rộn ràng theo những bước chân.

Với các em đường Năm
Là bờ ruộng to cao ô tô chạy được
Qua đường Năm để đi sang ruộng khác
Đơn giản thôi: những cái giỏ chưa đầy!

 

More...

Em đi

By Vương Trọng

 

                         EM  ĐI

 
Vin thời tiết muốn níu em nán lại
Bão kéo về bứt lá nghiếng cây
Không xê dịch gìờ chia tay tê tái
Mưa như roi quất rát mặt mày.

Thì em đi cầm lòng vậy em đi
Trời giăng nước hay mắt người giăng nước
Ngó sen gãy tơ sen không níu được
Em xa rồi anh bất lực nhìn theo.

Thế là thôi hết ngày tháng thương yêu
Hết trông ngóng hẹn hò chờ đợi
Còn đâu nữa tiếng reo chuông điện thoại
"Anh đấy à?" lời thương mến đầu dây.

Em đi rồi còn lại một anh đây
Cơn bão ấy thổi xiêu từng con chữ
Thổi tất cả trở về quá khứ
Có còn chăng chỉ những giấc chiêm bao. 

More...

Em đừng chúc anh nữa

By Vương Trọng

 

EM ĐỪNG CHÚC ANH NỮA



- "Em chúc anh ngủ ngon!"
Anh về không ngủ được
Cứ trở mình thao thức
Đêm sâu rồi sâu hơn.

Em chúc anh ngủ ngon
Là lời chào tạm biệt
Sao có gì thân thiết
Sao có gì vấn vương.

Em chúc anh ngủ ngon
Chỉ một lần em nói
Mà đêm dài dội lại
Vô cùng lần trong anh.

Gợi một vầng trăng thanh
Nghiêng nghiêng trên mái phố
Nhắc hai vì sao nhỏ
Nhấp nháy hoài không thôi.

Có gì đâu tim ơi
Mà đập dồn thế hở
Mắt ơi sao cứ mở
Tai cứ vọng từng lời.

Gà đã sang canh rồi
Mình anh còn trăn trở
Mai mỗi lần gặp gỡ
Mai mỗi buổi chia phôi
Em đừng chúc anh nữa
Khổ anh nhiều em ơi!

More...