Ảo giác trăng

By Vương Trọng

 

            ẢO GIÁC TRĂNG


Tôi nhìn qua lùm cây
Thấy chân trời hửng sáng
Bỗng như có lớp mờ mờ bụi trắng
Rơi xuống dần con đường làng quê.

Hẳn đêm đen không đè phía xa kia
Nơi ấy ngọn đèn không tán
Vung lên từng chùm ánh sáng.

Đêm làng quê người làm đồng ngủ sớm
Ngọn đèn dầu nuôi nhỏ lửa qua đêm
Bọn trẻ khát khao ánh sáng
Ngày làm gì có chuyện vui chơi
Trăng mọc như người xa trở lại
Cho làng quê đêm lắm tiếng nô cười.

Những đứa trẻ đang lớn lên
Chưa định rõ hướng đất trời
Thấy vầng sáng thường nhâm nơi trăng mọc
Đêm tối trời
Qua lùm cây thấy hừng lên trước mặt
Dẫu chẳng phải là lần thứ nhất
Tôi vần ngờ sắp mọc vầng trăng.

                                                Vương Duyệt

More...

Có một lần

By Vương Trọng

 

            CÓ MỘT LẦN


Có một điều sai
Tôi đã dạy một lần cho trẻ nhỏ
Lần ấy đã xa
Giờ tôi mới rõ
Biết làm sao rút được lời mình?

Hình dung từng gương mặt học sinh
Lấp lánh niềm tin
Tin lời tôi hơn mọi điều chỉ bảo.

Tôi tự ngượng dẫu không ai tra khảo
Dẫu điều sai khuất kín giữa chuyện đời
Có một lần
Chỉ một lần thôi
Lòng tự nhủ chẳng thôi điều day dứt.

Nếu nuốt được trái chuông - tôi sẽ nuốt
Mỗi điều mỗi lỗi lầm tìm được
Đánh vào lòng có tiếng bay xa...

                                    Vương Duyệt

More...

Đừng đuổi theo mặt trời

By Vương Trọng

 

ĐỪNG ĐUỔI THEO MẶT TRỜI


Em vẫn lùi xa
Lời nói thật tuột hoài
Không thể tìm được nơi bấu víu
Nhưng thề thốt không thể nào níu kéo
Mất tin rồi theo đuổi chỉ hoài công.

Nắng nhạt dần ngày còn lại tấc gang
Ai đuổi theo mặt trời được mãi?
Thì cứ để em xa
Nếu ngày mai trở lại
Anh sẽ đón em về từ phía mặt trời lên.

                                       Vương Duyệt

More...

Ràng buộc

By Vương Trọng

 

                   RÀNG BUỘC


Tôi biết trái đất nối với các vì sao
Nên guồng quay không bao giờ đổi khác
Những sợi dây vô hình ràng buộc.

Tôi biết tôi nối với bao người
Những sợi dây vô hình như thế
Khi yêu thương hờn giận buồn vui.

Không thể nào tất cả chỉ về em
Lực hấp dẫn quanh tôi còn vạn vật
Có bao người chưa từng gặp mặt
Vẫn mơ hồ ràng buộc với tôi đây.

                                     Vương Duyệt

More...

Làng của con

By Vương Trọng

 

              LÀNG CỦA CON


Dắt tay con đi dạo khắp làng
Đến chỗ lạ cha đố con bước trước
Đố con chỉ lối về nhà được
Để trong con có bản đồ làng.

Lên xe cha lai đạp chậm ra đường
Qua ngã ba hỏi con từng quán nước
Đố con ngoái lại làng khắp lượt
Tìm giữa làng tên những ngọn cây cao.

Vòng đường cong ôm xóm nhỏ thương yêu
Cho con nhận làng từ mọi phía
Từng lối một đi xa dần cứ thế
Mỗi góc đường lại ngoái lại làng ta.

Bởi ngày thường công việc níu chân cha
Cứ bằng lòng đi thế này con nhé
(Dẫu cha biết trong đáy sâu mắt trẻ
Khát khao nhiều vui thú của mùa xuân).

Để nhỡ ra đi mải lạc bước chân
Biết tìm làng con tự về nhà được
Con ơi có bao người lỡ bước
Đến nhà người chẳng có người thương!

Và sau này khi con đã lớn khôn
Bước chân xa nếu có khi lầm lỡ
Phút cô quạnh tìm làng trong trí nhớ
Bóng hình làng chắc ấm áp lòng con.

                                    Vương Duyệt

More...

Với một người câm

By Vương Trọng

 

         VỚI MỘT NGƯỜI CÂM


Tưởng như giữa biển sóng trào
Bên nhau mà chẳng thể trao được lời
Một tay anh nắm tay tôi
Một tay vẽ giữa khoảng trời bao la
Cả bằng ánh mắt thiết tha
Điều anh muốn nói dần dà đến tôi.

Sinh ra được nói một thời
Hoá câm - xa vắng những người quen thân
Để anh câm lặng hai lần
Nỗi riêng đâu chịu lặng câm lúc nào
Bao điều muốn nói nôn nao
Miệng bưng bít lại phải trào ra tay.

Tôi từng đi đó đi đây
Người không đáng nói lại hay nhiều lời
Như anh còn có bao người
Ủ bao ý lạ sao trời bắt câm ?

                                    Vương Duyệt

More...

Tình yêu và xa cách

By Vương Trọng

 

TÌNH YÊU VÀ XA CÁCH


Hoàng hôn khác hoàng hôn
Phía tây trời đỏ mãi
Thư em chưa về tới
Tiếng ve ran khắp vườn.

Anh thường dậy sớm hơn
Đánh thức vườn rất khẽ
Giữ đừng kêu kẹt cửa
Giấc ngủ con đang tròn.

Anh thu hẹp đêm đen
Bằng hai đầu bếp lửa
Thời gian còn khoảng nhớ
Lồng vào giấc mơ con.

Bao công việc dần quen
Hiểu em thêm từ ấy
Muốn tình yêu lớn dậy
Phải có ngày cách xa.

               Vương Duyệt

More...

Nhớ con

By Vương Trọng

                    NHỚ  CON


Làng mình đến lắm ao chuôm
Mà con thường đuổi bắt chuồn suốt trưa
Nắng dày trên lớp tóc thưa
Mặc da đen sạm gió lùa nóng khô
Mặc đường gân đá mấp mô
Bước chân con có bao giờ lựa đâu!

Bố ngồi nhớ ngõ nhà sâu
Hình dung con ở nơi đâu trưa chiều
Nhặt từng mảnh vỡ nồi niêu
Tay vầy bùn đất tạo nhiều đồ chơi
Ngôi nhà trẻ úa màu vôi
Bố thương con những lúc ngồi nhìn ra...

Hạnh phúc của những ngày xa
Có khi ở nỗi nhớ nhà nhớ con!

                              Vương Duyệt

More...

Dòng tin nhắn - Không đề

By Vương Trọng

 

               DÒNG TIN NHẮN


Ở tấm bảng ghi nhiều thông báo của nhà trường
Có dòng nhắn tin nép vào một góc:
" Cô giáo X. có đàn lợn lai sắp xuất
Ai cần..."
Chiếc bảng gần như lệch tâm.

Dòng tin nhắn thành trái tim để tấm bảng sống thêm phút chốc
Người chen nhau dồn về một góc
Làm tấm bảng rung rung...

 

                KHÔNG  ĐỀ


Thầy giáo thường nâng đỡ học sinh
Yếu lên trung bình trung bình thành khá
So bè bạn cuộc sống thầy vất vả
Giữa cuộc đời thầy kém chẳng ai nâng!

                                                            Vương Duyệt

 

 

More...

Đi về phía biển

By Vương Trọng

 

              ĐI VỀ PHÍA BIỂN


Vẫn còn đôi nét thân yêu
Những ngày chập chững sớm chiều của em
Biển bằng ngọn gió dấy lên
Dường như sóng có bạc thêm mái đầu?
(Em xa quê biển đã lâu
Ở rừng năm tháng biết đâu biển già)
Ơ kìa ngàn sóng reo ca
Gặp anh chắc biển ngỡ là người thân
Anh nhìn thấy biển rất gần
Biển đây như thể một phần đất đai
Ngoài kia lãnh hải kéo dài
Từng ngày sóng đón ban mai đem về.

Biển xanh như một câu thề
Từ nơi em ở anh về nơi sinh
Biển đây đâu phải quê mình
Sao anh lại thấy nặng tình quê hương?

Quê anh rừng đất thân thương
Dấu chân sỏi đỏ con đường như mơ
Anh về quê ngoại xứ dừa
Nơi nơi quen quá mà chưa lần nào
Gặp người - người nụ cười trao
Gặp nhà - cửa mở đón vào rộng thênh
Biển trời tiếp nối mông mênh
Anh như nhận có sắc xanh núi đồi.

Đi về phía mọc mặt trời
Về nguồn của gió ngàn đời mát trong
Tình em có biển trong lòng
Để anh về núi gió đông theo về.

                                      Vương Duyệt

More...