Nỗi nhớ cánh rừng

By Vương Trọng

 

          NỖI NHỚ CÁNH RỪNG


Tôi về gặp phố sáng nay
Vỉa hè bỏng rát hàng cây mới trồng
Đêm lên gác thượng nhà tầng
Nhìn sao hôm lặn nhớ rừng rừng ơi!

Cánh rừng gắn bó đời tôi
Hơi cây ấp ủ hơi người bao năm
Đường dài cành nối bóng râm
Dây leo căng sẵn võng nằm qua trưa
Bao nhiêu trái chín theo mùa
Sao cơn gió nhắc vị chua bứa rừng?

Tôi ngồi lặng giữa mông lung
Gốc cây nước cuốn xa rừng trơ vơ
Sao hôm đã tắt bao giờ
Để cho nét núi lẫn mờ chân mây
Để cho nỗi nhớ thêm dày
Rừng ơi chưa trọn một ngày xa nhau.

Nhỏ nhoi một ngọn đèn dầu
Thắp lên lán giữa rừng sâu là nhà
Cỗ bài đã cũ chia ra
Những bàn tay thợ xoè hoa quanh đèn
Mỗi người một dáng thân quen
Bao gíp tôi được về bên bạn bè
Chân trần lội giữa lòng khe
Dong trâu kéo gỗ xuôi về bến sông
Ống quần bùn đã gột xong
Nhựa cây còn dính thơm nồng mùi cây
Để bây gìp mở bàn tay
Mùi hương lưu lại khôn khuây nỗi lòng
Tưởng trông bè gỗ xuôi dòng
Xanh non những ngọn cây trồng mới lên
Tưởng nghe tiếng hoẵng kêu đêm
Sau mưa bao tiếng vượn chuyền sớm mai...

Với rừng trọn một thời trai
Nhớ rừng tôi viết tặng ai yêu rừng.

                                       1985

                                       Vương Đình Trâm

More...

Viết giữa những ngày giáp hạt

By Vương Trọng

 

      VIẾT GIỮA NHỮNG NGÀY
                   GIÁP HẠT



Thóc chiêm mùa không khép kín năm
Để khoảng trống: những ngày giáp hạt
Ngày làng quê biệt tăm câu hát
Sáo diều không hót nữa chiều xanh
Cây trong vườn vắng tiếng chim lành
Chim cu đất bay về xứ khác
Cuốc cuốc lẫn tránh mùa giáp hạt
Bói cá bay loá mắt bờ đê.

Ôi làng quê muôn thuở làng quê
Đừng nhìn với con mắt người ngắm cảnh:
Tán đa rộng ấp ôm bóng nắng
Mái đình cong chim hót trong thơ!
Đây làng quê muôn thuở làng quê:
Nơi cha ta trằn lưng gánh vác
Nới mẹ ta một đời chân đất
Mười móng chân nhuốm màu vẩy ốc
Cây lúa xuống đồng năm đợi mười lo
Nơi em ta còng lưng đẩy xe bò
Đường sống trâu quánh bùn bước nặng
Mồ hôi người tưới nhuần đồng ruộng
Mà chiêm mùa không khép kín năm
Còn khoảng trống như hố sâu ngăn cách
Cái khoảng trống bao đời chưa lấp được
Thành hơi thở dài kiếp kiếp truyền nhau:
 - Những ngày giáp hạt! 

Hỡi những người bưng bát cơm ăn
Những bát cơm không có ngày giáp hạt
Có khi nào quay nhìn về đất:
Hạt thóc gieo tái xám mặt bùn
Gió bấc kéo về cơn rét đè lên
Mầm mạ nát nhừ trên ruộng mạ
Sóng đồng đánh ngọn lúa non tơi tả...
Hãy tự hỏi mình dù một câu thôi:
- Đã làm gì cho cây lúa sinh sôi?

Tôi sinh ra một lần cùng cây lúa
Ngày mẹ tôi nhổ mạ vụ mùa
Tôi tập đi chơi trò rơm rạ
Quà mẹ gặt về: muồm muỗm cánh xanh mơ.

Con cua đồng làm trâu tôi dắt
Trước khi đọc câu ca trong sách vỡ lòng
Đôi mắt gặp cánh cò cánh vạc
Cùng mẹ tôi lặn lội trên đồng.

Tôi biết càng của cắp ngang thân lúa
Để mẹ tôi cấy dắm(*) đồng Chùa
Con châu chấu căng tròn bụng sữa
Để mẹ lo thóc lép vụ mùa.

Để mẹ lo dẳng dai ngày giáp hạt
Trận hạn qua cơn lũ kéo về
Cỏ giáp ngập rong rêu đè ngọn lúa
Nước trắng đồng cá quẫy lùm tre!

Tiếng gọi của người cây lúa chẳng còn nghe
Chiếc gầu tre khó "nghiêng đồng đổ nước"
Sự thật ấy dạy tôi hiểu được
Có bát cơm ăn bảy nổi ba chìm.

- Hãy khép lại những ngày giáp hạt!
Máy kéo đã về chạy rung đất
Lưỡi cày hàng ngang sáng loá mặt đồng
Vòi máy bơm vắt qua bờ thửa
Ánh đèn pha đêm tối thắp hừng đông...

Chưa đủ đâu phải đổi cách làm ăn
Hãy góp nhặt từ lo toan nhỏ bé
Để cây lúa thấy một điều mới mẻ
Tin ở người hơn tin ở đất hơn
Để đất thấy sức người không nhỏ bé
Trước thiên nhiên khốc liệt vô cùng
Để hạt gạo ở với người chung thuỷ
Nối hai bờ giáp hạt cách ngăn
Để câu ca ở lại với làng
Con cu đất tha rơm vàng xây tổ
Cánh bói cá chớp trên đồng lúa
Người no rồi không ai loá mắt đâu!


Rồi có ngày con cháu lớn lên sau
Xem chuyện cũ thấy một từ xa lạ
Hỏi người lớn chẳng mấy ai nhớ nữa:
 - Giáp hạt là gì?
 - Đấy là chuyện ngày xưa!


                  Những ngày giáp hạt 1980
                     Vương Đình Trâm


_____

(*) Cấy dắm: Cấy bổ sung nhưng bụi lúa bị mất.

More...

Thời gian

By Vương Trọng

 

       THỜI GIAN


Thời gian làm thay đổi
Những gì có trong ta
Bình minh vừa chớm nở
Đã tàn úa chiều tà.

Cuộc đời như cánh hoa
Chẳng có gì vĩnh cửu
Dù khư khư bấu víu
Vẫn tuột khỏi tay mình.

Thời gian thật vô tình
Trước những gì ta có
Chốn hoàng cung rực rỡ
Từng lộng lẫy một thời
Nay âm thầm cửa khuyết
Chiều rụng đầy phân dơi.

Thời gian êm đèm trôi
Mà tàn hương mặt ngọc
Mới kiêu sa ngày nào
Đã lề đời lăn lóc.

Thời gian là hiện hữu
Thời gian là hư vô
Thời gian: lâu đài dựng
Thời gian: cuồng phong xô.

              Vương Đình Trâm 

More...

Trò chuyện với con trâu già

By Vương Trọng

   TRÒ CHUYỆN VỚI
    CON TRÂU GIÀ


Răng mày cùn tận lợi
Tóc tao đã ngả màu
Mày kéo cày đi trước
Tao khập khiễng theo sau.

Đồng cạn rồi đồng sâu
Bụn ngập ngang đầu gối
Những chiều đông gió nổi
Những ngày hạ oi nồng
Tao với mày trên đồng
Nhập nhoà hai cái bóng.

Cũng có khi nổi nóng
Tao dùng roi vụt mày
Mày lê chân bước một
Tao tì cày căng vai.

Có lúc tao thở dài
Nghĩ một ngày nào đó
Sức mày không còn nữa
Quỵ xuống giữa đường cày
Người ta lột da mày
Róc thịt ra chợ bán.

Tao với mày đôi bạn
Cùng sống trong một nhà
Hai cuộc đời hai kiếp
Thương lắm ơi trâu già!

                        1996

                  Vương Đình Trâm

More...

Đã thu

By Vương Trọng

 

                   Đà THU


Trời đã vào thu chừng mấy bữa
Quỳ Sơn mấy bữa đã sa mù
Rừng thông thấp thoáng màu sương khói
Chiều đã rơi buồn trong mắt nhau.

Trời đã vào thu chừng mấy bữa
Hàng cau bạc trắng trước sân nhà
Hương lúa đồng làng thơm phảng phất
Ì ầm sấm dậy phía trời xa.

Trời đã vào thu chừng mấy bữa
Dòng sông mấy bữa nước dâng đầy
Như đẩy hai bờ xa thêm nữa
Em ở phương nào ta ở đây.

Trời đã vào thu chừng mấy bữa
Chừng nghe đâu đó đã heo may
Ai đem sương khói từ đâu lại
Mà  lạnh lòng ta đến nỗi này?

                             1992

                         Vương Đình Trâm

More...

Nhà thơ

By Vương Trọng

 

              NHÀ THƠ

            Tặng Phan Hồng Khánh


Lỡ lời một câu đêm về khó ngủ
Chuyện đẩu đầu đâu xui lòng giận dữ
Nỗi buồn thiên hạ vận hết vào mình
Riêng đời thua thiệt chỉ ngồi lặng thinh.

Vợ con chê dại người thân ngại
Người khó tin người lại tin thơ
Mai về âm phủ làm khanh tướng
Nay giữa trần gian sống vật vờ.

                                 2000
                             Vương Đinh Trâm    
           
        

More...

Tự hát

By Vương Trọng

 

           TỰ HÁT


Cuốc đất và nhặt chữ
Cấy lúa và làm thơ
Lúa mùa tốt mùa xấu
Thơ câu được câu chưa.

Muốn hết lòng vì thơ
E những ngày đứt bữa
Muốn chuyên tâm trồng lúa
Khốn nỗi thơ đèo bòng.

Những khi hồn mơ màng
Nghĩ thơ nhiều hơn lúa
Phải lúc gặp khốn khó
Lại lo lúa hơn thơ.

Đời như cái lưỡi cưa
Chẳng cho mình yên sống
Cứa vào thực vào mộng
Phần nào lúa nào thơ?

Tội trời đã trao cho
Thôi còn bàn chi nữa
Cứ cuốc đất nhặt chữ
Cấy lúa và làm thơ!

          Vương Đình Trâm 

More...

Núi Hai Vai - Sông Lam - Vô đề.

By Vương Trọng

 

              NÚI HAI VAI


Sỏi bỏng trưa hè quang gánh mỏi
Người đi chân dạn bước đường dài
Nhớ núi người dừng trong bóng núi
Thương người núi ghé đỡ hai vai.

 

 

              SÔNG LAM

 

Dòng biếc ngày dài dầm nắng lửa
Đêm nhớ trời ôm trọn vòm sao
Câu đò đưa ngày tan trong gió
Đêm về mặt nước hẹn tìm nhau.

 

               

                 VÔ ĐỀ


Muốn níu ngày xuân mà chẳng được
Mong hè chóng hết lại rề rà
Trời xanh âu cũng phường con nít
Luôn cứ xoay vần trái ý ta.


                                 Vương Đình Trâm

More...

Với mây trắng

By Vương Trọng

 

          VỚI MÂY TRẮNG


Mây trắng ơi mây trắng ơi
Lang thang về phía cuối trời làm chi?
Tâm hồn ta buổi xuân thì
Thường theo mây trắng mà đi xa vời
Hồn ta giờ rã cánh rồi
Không theo mây được xin ngồi đợi mây
Bơ vơ cho trọn kiếp này
Đợi ngày hết nợ theo mây về trời.

                                   1998
                           Vương Đình Trâm

More...

Với bạn

By Vương Trọng

 

          VỚI  BẠN


Tôi đã ngoài sáu chục
Tuổi anh gần bảy mươi
Thời gian đang xén nốt
Cái rìa cuối cuộc đời.

Đã có những ngày vui
Hai ta cùng ao ước
Được nắm bàn tay nhau
Vào thế kỷ hăm mốt.

Tách cà phê nhỏ giọt
Chén trà đặc bay hơi
Lòng tôi sao thảng thốt
Trông gương mặt anh cười.

Giọng anh đã hụt hơi
Trán hằn sâu vết chém
Da chùng má móm mém
Mắt lơ đễnh xa xôi.

Đã biết rồi anh ơi
Đoá tường vi rực rỡ
Chẳng thể nào thắp lửa
Đến tận ngày thu sang.

Kìa mấy cọng lá vàng
Cuối vườn rơi tơi tả
Hãy nâng chén đi anh
Chiều đang trôi vội vã!

               Vương Đình Trâm

More...